phú ông
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người đàn ông giàu có (từ cũ): Từ dùng để chỉ một người đàn ông sở hữu nhiều của cải, tài sản, thường được sử dụng trong văn học hoặc lời nói cũ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong truyện cổ tích, phú ông thường là người keo kiệt.
- Cả làng đều biết ông ấy là một phú ông có nhiều ruộng đất.
Các cách sử dụng nâng cao
- "phú ông bất nhân": cụm từ dùng để chỉ người giàu có nhưng không có lòng nhân ái, hay bóc lột người khác.
- Câu chuyện lên án những kẻ phú ông bất nhân.
Biến thể và từ gần giống
- Nhà giàu (danh từ): cách gọi thông thường, hiện đại hơn để chỉ người giàu có.
- Đại gia (danh từ): từ hiện đại, thường chỉ người cực kỳ giàu có và có ảnh hưởng.
- Trọc phú (danh từ): từ có sắc thái miệt thị, chỉ người giàu lên nhanh chóng nhưng thô lỗ, kém văn hóa.
Từ đồng nghĩa
- Người giàu: người có nhiều tiền của.
- Kẻ có của: (cách nói cũ) người sở hữu tài sản.
Từ trái nghĩa
- Kẻ nghèo khó: người không có của cải, tài sản.
- Bần nông: nông dân nghèo khổ.
- Người đàn ông giàu có (cũ).